Sở thích lạ lùng

Sở thích lạ lùng

Tác dụng tuyệt vời của các loại gia vị trong mâm cơm hàng ngày
Ngày nay, những món ăn có nhiều gia vị được yêu thích ở khắp nơi trên thế giới. Không thể thống kê khối lượng gia vị được sử dụng để tăng hương vị cho món ăn. Các loại gia vị được sử dụng trong bữa ăn hằng ngày không những đem lại vị thơm ngon hấp dẫn cho món ăn mà còn có nhiều lợi ích với sức khỏe.

Sở thích lạ lùng

 

 

Những điều mà mẹ cha làm, mẹ cha nghĩ thì làm sao ta biết hết được. Như thầy Thiện Thuận ví mẹ như Bóng Mây che chở cho con, như thầy Trí Chơn ví mẹ lại là Bến Yêu Thương cho thuyền con neo đậu. Như Sư cô Hương Nhũ ví cha mẹ lại là Nắng Ấm Mùa Xuân v.v.. mà chúng ta lại không nghĩ ra được điều đó, ta không biết…

 

Có bà mẹ lại có những sở thích lạ lùng, không hiểu tại sao bà lại thích cúng Phật mỗi bông trang, mặt chỉ thích mặc áo bà ba, thích mang mỗi đôi dép Lào, thích đắp chiếc chăn cũ rích, nằm gối thâm đen. Chuyện như thế này:

 

"Phước đang quì bên hông chiếc quan tài của mẹ, bên cạnh cô là hai đứa em đang nằm ngủ chèo queo vì cả ngày chạy vạy lăng xăng. Hai cây nến trước tiền bàn leo lét tranh tối tranh sáng, hòa quyện vào khói nhang ngoằn ngèo phủ mờ trên di ảnh. Tấm hình được phóng to từ giấy chứng minh nhân dân nhạt mờ không rõ nét. Một người đàn bà nửa trẻ, nửa già khó phân định trên đôi mắt hằng sâu, mái tóc lơ phơ bạc, vẻ khắc khổ của một người từng trải. Tuy hồi nhỏ đến giờ sống bên mẹ, nhưng Phước rất ít khi có thời gian nhỏ to tâm sự. Cha cô mất sớm bởi bệnh đột quỵ ở tuổi chưa đầy bốn mươi, để lại cho mẹ cô ba mái đầu thơ dại. Cha mẹ cô xuất thân từ tầng lớp lao động nghèo, vất vả, làm công nhân cho một xí nghiệp quốc doanh, dành dụm bao nhiêu năm trời mới mua được căn hộ chưa đầy hai mười mét vuông nằm sâu trong con hẻm của xóm lao động nghèo, nên phải đi vay nợ thêm một số tiền rồi trả dần. Nợ nhà vừa trả xong thì cũng là lúc cha cô vội ra đi, ba chị em Phước là cả một gánh nặng cho mẹ. Từ sáng mẹ đi làm đến tối mịt mới về, có khi mẹ làm ca đêm. Từ nhỏ Phước luôn trách mẹ tại sao lại bỏ ba chị em mà đi mãi, thậm chí có ngày chủ nhật muốn mẹ dắt đi chơi nơi này nơi nọ mẹ cũng từ chối. Mẹ tranh thủ đi chạy bàn cho những nơi cần người phục vụ theo giờ. Như thế Phước và thằng Lộc với con út Thọ thui thủi bên nhau mà lớn lên. Phước tốt nghiệp Đại học Ngân hàng, làm việc gần năm nay, còn thằng Lộc và con nhỏ út sang năm cũng tốt nghiệp Đại học Kinh tế và Bách khoa rồi.

 

Mới 55 tuổi mà dáng mẹ gầy còm, xanh xao; Phước thấy mẹ mỗi ngày một già đi và yếu dần, nên bảo mẹ đi khám bệnh. Mẹ nói: "không sao đâu, mẹ có bảo hiểm y tế mà". Cho đến một ngày hay tin mẹ xỉu trên đường đi làm, người đi đường đưa bà vào bệnh viện. Phước ngỡ ngàng khi biết mẹ bị bệnh ung thư gan giai đoạn cuối. Mẹ thấy mình không qua khỏi, bà nằng nặc đòi về dưỡng bệnh tại nhà. Phước xin nghỉ phép ở nhà chăm sóc mẹ, nhìn mẹ xanh xao phờ phạc, Phước thương mẹ vô cùng. Hơn mười ngày sống bên mẹ, đây là lần đầu tiên trong đời Phước có dịp gần gũi chăm nom, cả nhà sum họp. Cho đến một ngày mẹ không còn gượng dậy được nữa.

 

Phước nhớ sáng hôm ấy, trời vừa hừng đông, mẹ kêu Phước dậy thay nước trên bàn thờ cúng Phật và bảo Phước ra chợ mua một bó hoa hồng nhiều màu đẹp nhất, một bó hoa huệ, hoa cúc, hoa ly… Phước ngỡ ngàng trước đến nay có bao giờ mẹ thích những loài hoa vương giả này đâu. Mẹ là một Phật tử, tu theo pháp môn niệm Phật, trên bàn thờ trang hoàng hình Tây Phương Tam Thánh. Lúc trước những khi rảnh rỗi, mẹ mua chậu về trồng bông trang, rồi tranh thủ tưới sớm chiều. Mỗi khi, ngày rằm và ngày ba mươi là bà cắt bông trang vào cúng trên bàn thờ Phật. Phước hỏi:

 

- Sao mẹ không mua hoa hồng, hoa cúc cúng cho trang hoàng?

 

Bà nói:

 

- Mẹ chỉ thích bông trang thôi!

 

Vậy mà sáng nay mẹ lại bảo mình đi chợ mua các loại hoa, nhưng đặc biệt không có bông trang, đây là điều mà Phước lấy làm lạ. Vì hôm nay ngày rằm, bà trang hoàng nơi điện Phật cho trang nghiêm. Bà bảo Phước tắm rửa thay bộ đồ mới mà Phước đã lấy tháng lương đầu tiên mua tặng mẹ, mặc ngoài áo tràng lam và đỡ bà dậy lễ Phật. Phước hỏi:

 

- Sao mỗi khi mẹ chỉ thích cúng Phật bông trang thôi mà, sao hôm nay lại!?

 

Bà nhìn Phước xoa đầu nở một nụ cười hiền lành bao dung nói:

 

- Cái gì cũng phải thay đổi, lâu lâu mẹ cũng thay đổi sở thích chứ. Bà xoa đầu Phước và trao cho một gói tiền được xếp cẩn thận và nói:

 

- Đây là tiền mẹ lãnh hưu non một lần, con giữ mà lo cho hai đứa em trong những năm cuối Đại học.

 

Phước nói:

 

- Thì mẹ cất đi!

 

- Mẹ bệnh trầm kha, còn làm được gì, con giữ mà chi tiêu trong gia đình, con mới đi làm lương được bao nhiêu. Con lớn rồi có thể quán xuyến gia đình thay mẹ, mẹ dành thời gian nghỉ ngơi con ạ.

 

Phước nhìn làn môi trắng nhợt nhạt của mẹ, như thầm mách bảo cô một điều gì đó chẳng lành, mà cô không bao giờ dám nghĩ tới. Phước nhận tiền từ đôi tay run run của mẹ, bà bảo kêu hai đứa em con dậy. Cả ba chị em ngồi xung quanh, bà dặn dò vài câu rồi ra hiệu cho Phước mở máy niệm Phật. Bà cầm xâu chuỗi lần theo nhịp điệu, rồi chậm dần chậm dần và dừng hẵn. Út Thọ thét lên: "Mẹ không còn thở nữa chị hai ơi…". Ba đứa trẻ gào khóc trong sự ra đi nhẹ nhàng thanh thản trong câu niệm Phật của mẹ.

 

Lúc khâm liệm mẹ, Phước gom lại tất cả đồ đạc, quần áo chỉ vỏn vẹn ba bộ đồ đã ngã màu, một cái mền cũ kĩ, một cái gối thêu đôi chim uyên ương thâm đen, đôi dép Lào mỏng dính. Phước cố tìm, lục tung mọi nơi không còn gì khác cả. Phước nghe như ngàn mũi kim đâm thẳng vào lồng ngực mình. Trong khi ba chị em, tủ đựng quần áo không có chỗ treo, dép màu này màu nọ…

 

Đêm nay Phước thức trắng đêm, một đêm sau cùng bên mẹ, để mai này đưa mẹ đến lò thiêu, vĩnh viễn không còn dịp nào ở bên mẹ nữa rồi. Cô bật khóc nghẹn ngào, dường như cô hiểu ra một điều gì đó, bất thần cô lấy tay vỗ vào thành quan tài trong tiếng nấc : "Mẹ ơi! Mẹ của con!". Cầm mấy chục triệu đồng lương hưu non của mẹ, Phước run run, nghẹn ngào. Hai đứa em giật mình thức dậy ngơ ngác, Phước nói: "Lộc - Thọ, hai em có biết không! Lương công nhân của mẹ chưa đầy ba triệu một tháng. Vậy mà, mẹ đã nuôi ba chị em mình vào được Đại học. Thời buổi vật giá leo thang như bây giờ, tiền ăn sáng ăn tối của ba chị em hơn một triệu, tiền sách vở, tiền học phí… Gần ba triệu làm sao mẹ xoay sở, mẹ phải làm ca ba, làm thêm ngày chủ nhật. Chị em ta xin hết tiền này đến tiền nọ, nào quỹ lớp, bão lụt, đi chơi… vài ba triệu đồng: Mẹ ơi! Mẹ, giờ con đã hiểu tại sao. Cả đời mẹ đến nơi tôn kính nhất như bàn thờ Phật mà mẹ chỉ thích cúng mỗi bông trang tự tay mẹ trồng. Tại sao mẹ chỉ thích nằm chiếc gối cũ thâm đen với đôi chim uyên ương ngày cưới. Tại sao mẹ chỉ thích mỗi một chiếc mền đắp hơn hai mươi năm của cha để lại. Tại sao mẹ chỉ thích mang đôi dép Lào mòn như lưỡi lam. Tại sao mẹ chỉ thích mặc mấy bộ đồ đã sờn vai của ba mua tặng mẹ lúc trước. Tại sao mẹ thích ăn chay, rau muống chấm nước tương. Chiếc quan tài nhỏ xíu được hội từ thiện tặng mà vẫn quá lớn so với thân mẹ, tất cả vật dụng gom hết để vào vẫn còn rộng, mẹ ơi! Con hiểu rồi! Trước đây con những tưởng sở thích của mẹ lạ lùng như thế, nhưng không phải vậy mẹ ơi! Chỉ duy nhất một sở thích mà mẹ thay đổi trước khi chết là cúng những đóa hoa vương giả đắc tiền trên bàn Phật".

 

Trời oi bức của đêm hè, mà sao lòng ba đứa trẻ cảm thấy lạnh run lên. Hớt hãi, không biết chúng sống ra sao đây trong những ngày không mẹ.

 

Phước nghẹn ngào trong tiếng khóc: Mẹ ơi! Cả đời mẹ chỉ biết lo cho các con. Đến lúc các con đã trưởng thành thì mẹ đà kiệt sức tàn hơi. Phải chi mẹ cố sống bên chúng con, con sẽ mua tặng mẹ đôi dép mới. Thằng Lộc, út Thọ sẽ lấy tháng lương đầu tiên mua tặng mẹ cái mền, chiếc gối mới toanh và vài bộ đồ mà mẹ chỉ dám nghĩ trong kí ức. Con sẽ mua tặng mẹ chiếc xe đạp điện để mẹ đỡ vất vả bên chiếc xe đạp cà tàng sút sên mòn líp. Những ngày rằm, ba mươi con sẽ mua thật nhiều bông vương giả để mẹ trang hoàng trên điện Phật. Lúc đó rảnh rỗi mẹ sẽ thực hiện ước mơ ngàn đời của mẹ là được một lần đến chùa Hoằng Pháp dự khóa tu Phật thất hay ít nhất là tu một ngày chủ nhật. Những ước mơ bình dị như vậy cũng đã quá xa xỉ với mẹ, mẹ ơi!

 

Trên di ảnh gương mặt vẫn vẻ ưu buồn của bà mẹ nửa trẻ nửa già qua làn khói hương mờ nhạt. Chắc giờ này ở Tây phương Cực Lạc bà nở nụ cười mãn nguyện trong những cánh sen dưới chân Đức Phật A-di-đà. Vì biết các con bà đã hiểu ra "Tại sao bà có những sở thích lạ lùng?"

 

"Mẹ tôi vất vả tháng ngày

Nuôi con khôn lớn không nài gian nan

Mẹ tôi chẳng gấm lụa vàng

Tay chai chân đất vì đàn con yêu".

 

Nên:

 

"Ai có mẹ đừng làm cho mẹ khóc

Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không

Nếu một mai cài ngực đóa hoa hồng

Hoa hồng trắng đời con trong nuối tiếc".

 

Thích Trí Huệ

Bài viết liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN CHO BÀI VIẾT