Pier Tèo

Pier Tèo

Tác dụng tuyệt vời của các loại gia vị trong mâm cơm hàng ngày
Ngày nay, những món ăn có nhiều gia vị được yêu thích ở khắp nơi trên thế giới. Không thể thống kê khối lượng gia vị được sử dụng để tăng hương vị cho món ăn. Các loại gia vị được sử dụng trong bữa ăn hằng ngày không những đem lại vị thơm ngon hấp dẫn cho món ăn mà còn có nhiều lợi ích với sức khỏe.

Pier Tèo

 

 

Mẹ là người gần gũi và hy sinh cho con nhiều nhất, đôi khi không kể cả sinh mạng của mình, miễn sao con được an toàn, con được ấm no. Dù phải gian lao đến đâu, dù phải chịu đựng đến đâu mẹ cũng cam lòng…

 

"Thầy nhớ khi thầy học năm hai, năm ba gì đó ở trường đại học Bách Khoa TPHCM. Vào năm 1991, một đêm nọ khoảng 9 giờ tối, có một người bạn dưới quê lên thăm và rủ thầy đi ăn hủ tíu Nam vang ở một quán vỉa hè trên đường Lý Thường Kiệt. Quán khách ra vào tấp nập. Thầy thấy ở một gốc cây ven đường có hai đứa bé trai, quần áo dơ bẩn, mặt mày lem luốc. Đứa lớn khoảng 7 tuổi có vẻ dạn dĩ, đứa nhỏ khoảng 4-5 tuổi, nhỏ xíu, tỏ ra nhút nhát hơn. Chúng đang cầm cái lon cái bọc gì đó đứng lấp ló ở gốc cây nơi gần bàn ăn của một đôi nam nữ. Khi thấy đôi nam nữ tính tiền xong, vừa đứng lên là chúng chạy tới, sớt liền phần ăn thừa của hai tô hủ tíu đổ vào cái lon, và hai ly trà đá uống nửa chừng vào trong cái bọc. Lúc đó cô giúp việc chạy đến la ó, quát tháo đuổi chúng đi. Chúng lại chạy ra gốc cây lấp ló rình mò. Thầy lấy làm lạ nên để ý theo dõi, hai đứa đợi một ông khách sang trọng vừa ăn xong, đứng lên chúng lại chạy ào vào, lúc này chúng không sớt hủ tíu thừa nữa, mà nhanh như cắt đứa lớn cầm tô cho đứa em húp một hơi. Rồi nó cầm húp lấy húp để, chớp một cái sạch cả cặn. Đứa em lấy ly trà đá còn dư uống cái ực rồi đưa cho anh nó một cách khẩn trương. Cô phụ việc chạy đến cầm mấy chiếc đũa định rượt đánh hai đứa nhỏ. Thầy ngăn lại hỏi:

 

- Chuyện gì vậy cô?

 

Cô phụ việc cau có nói:

 

- Mấy cái thằng bụi đời, dơ dáy, đến đây ăn đồ thừa kiểu này ma nào dám tới ăn.

Thầy ra hiệu cô thôi đi. Thầy nói:

 

- Này cô! Cô mang cho tôi hai tô hủ tíu đặc biệt có trứng gà nhé!

 

Cô phụ việc miễn cưỡng làm theo. Thầy quay sang hai đứa nhỏ rụt rè sợ sệt, lấp ló bên gốc cây dầu. Giọng trìu mến:

 

- Này hai cưng! Vào bàn ăn đi, bữa nay anh đãi. Đừng sợ không tiền trả.

 

Cả hai đứa ái ngại, dò xét. Chắc trong bụng chúng nghĩ, trên đời này có người nào lại tốt vậy sao. Nhưng với thiện ý và lời lẽ nhẹ nhàng của Thầy khiến hai đứa bé an tâm. Thầy lấy tay đẩy nhẹ chúng ngồi vào bàn khuất nơi gần gốc cây. Hai tô hủ tíu nóng hổi nghi ngút khói dọn lên. Thầy bảo "Hai đứa tự nhiên ăn đi!" Hai đứa nhìn thầy có vẻ ngại. Thầy thấy vậy để chúng tự nhiên và trở lại bàn giả vờ ăn tiếp, nhưng để ý theo dõi. Chúng không ăn liền và ra ám hiệu gì với nhau. Đứa nhỏ chạy ra gốc cây lấy cái lon và cái bọc vào, quan sát không thấy ai để ý, nhanh như cắt chui ngang gầm bàn. Mở cái bọc ra cho anh nó đổ hết tô hủ tíu vào, xong chui về chỗ ngồi. Đứa lớn lấy cái lon mở nắp đổ hết phần thức ăn sớt từ chiều vào tô và đổ hủ tíu từ bọc vào lon. Xong hai đứa quan sát không thấy ai để ý. Chúng giả bộ bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Ngồi trang nghiêm đường hoàng nhặt nhạnh từng lá rau đến xơ cả cuốn bỏ vào tô, không quên nếm tương, cà, sa tế… Đứa lớn có phần kín đáo hơn, đứa nhỏ thì cấm đầu vào ăn cong cả cổ. Nước mắt nước mũi mồ hôi chảy ra nhễ nhại, lâu lâu nó hít mũi cái rột. Nó ăn như chưa bao giờ được ăn. Ăn xong đứa bé uống một hơi ừng ực sạch trơn ly trà đá. Còn đứa lớn thì uống nước trong bọc và đổ ly trà đá vào bọc, chúng lẳng lặng ra về. Lúc đó Thầy mới đi theo sau lưng, chúng giật mình, thằng lớn lấy cái lon và bọc trà đá giấu phía sau lưng dường như sợ Thầy lấy lại. Thầy ôn tồn hỏi:

 

- Sao mấy đứa không ăn hết mà mang về làm gì?

 

Thấy hai đứa ấp a ấm úng… không nói nên lời. Thầy hỏi lần nữa:

 

- Có việc gì khó nói à?

 

Thằng lớn cúi đầu xuống khóc thúc thít như đè nén từ lâu, nó vừa khóc vừa nói:

 

- Em.. em mang về cho mẹ... hu... hu...

 

Thầy ôn tồn bảo:

 

- Mẹ em bị làm sao?

 

- Mẹ con bệnh mấy ngày không có ăn gì... hu... hu...

 

- Nói rõ xem nào? Mẹ đang ở đâu?

 

Nó chỉ tay về gốc phố và hướng dẫn thầy đến đó.

 

Ở một gốc đường gần ngã tư vắng vẻ, bóng đèn bạt lại từ xa, nửa tối nửa sáng lờ mờ. Gần đấy có mấy quán bia bán bên lề đường, một mùi hôi của nước tiểu bốc lên nồng nặc. Cách đó không xa, một dãy xe đựng rác tập kết bóc mùi khó chịu. Thằng lớn chỉ tay cạnh bức tường rào dưới một cái bao đựng gạo cắt ra che bên trên, một người đang nằm co ro có vẻ mệt nhọc. Dưới ánh đèn nhợt nhạt, người đàn bà chưa đầy ba mươi tuổi, tóc rối, ốm yếu, xanh xao, cặp mắt sâu thẳm thâm quầng do mất ngủ. Người đàn bà nhìn Thầy có vẻ ái ngại. Thầy hỏi:

 

- Chị bị bệnh à? Có thuốc men gì chưa?

 

Cô ta lắc đầu, cúi mặt xuống.

 

Qua trao đổi thầy mới biết gia cảnh cô và hai cháu đang ở lang thang. Sau đó, Thầy giúp cô về Bình Phước quê ngoại của hai đứa bé. Cô còn người mẹ già đang sống với gia đình người em trai cũng nghèo lắm. Cô cứ bệnh hoạn hoài xem ra không thể nuôi nổi hai đứa con nên cô quyết định cho bớt một đứa nhỏ. Có người mai mối, hai vợ chồng ông người Pháp xin con nuôi. Thủ tục đã xong, một buổi chiều chia tay cũng đến...

 

Tý và Tèo (tên hai anh em) theo mẹ về Bình Phước ở cạnh nhà ngoại có căn chòi của chủ đất giữ vườn, rồi họ về thành phố, ba mẹ con ở tạm. Có cháo ăn cháo, có rau ăn rau. Ngày ngày mẹ phải gánh rau ra chợ bán kiếm tiền. Tý và Tèo cũng ra giúp mẹ lựa rau sâu. Những tưởng gia đình hạnh phúc. No ngờ vào tối hôm đó sau buổi ăn, mẹ Kêu Tèo và Tý đến vuốt ve hai con. Mẹ hỏi:

 

- Hai đứa có thương mẹ không?

 

- Dạ thương - Hai đứa nũng nịu.

 

- Thương phải nghe lời mẹ dạy.

 

- Dạ.

 

- Ba con mất sớm, mẹ bệnh hoài hà, mẹ muốn các con sống đầy đủ và có ăn học như bao nhiêu người khác. Nhưng mẹ không thể nuôi hai con. Có hai vợ chồng ông người Pháp đàng hoàng lắm muốn xin con nuôi. Mẹ dự định cho Tèo đi theo vợ chồng ông ấy. Sáng mai người ta đến đưa Tèo.

 

Quá bất ngờ trước quyết định của mẹ, Tý và Tèo ngỡ ngàng. Tèo la lên:

 

- Con không chịu đâu, con sống với mẹ à... hu... hu...

 

- Ờ... ờ... thì sống với mẹ - Bà mẹ nén nỗi xúc cảm.

 

Đêm hôm đó cả ba mẹ con không ai ngủ, mỗi người đều có một dòng suy tư. Riêng Tèo nó linh cảm một cái gì đó.

 

Sáng sớm thấy hai vợ chồng ông Tây to đùng và mấy người đến nhà. Tèo nấp vào kẹt lu đựng nước. Qua trao đổi với người phụ nữ xong, một thanh niên bước đến dẫn Tèo ra. Nó không chịu cố bám vào thành lu kêu lên... mẹ... mẹ... mẹ, đừng cho đi con mẹ... mẹ ơi…

 

Người đàng bà nói trong nước mắt:

 

- Ở với mẹ con lấy gì mà ăn?

 

- Con ăn gì cũng được, con uống nước cũng được. Mẹ đừng cho cho, con sợ lắm…

Thấy mẹ nó ngồi bệt xuống đất tay nắm chặt vạt áo, nước mắt chảy ràn rụa, có vẻ không ăn thua.

 

Nó quay qua kêu:

 

- Anh hai, anh hai cứu em…

 

Lúc này Tý không biết gì nữa, nó cứ ôm gì lấy gốc cột mà khóc. Trong lúc anh thanh niên bế thốc Tèo lên, bà người Pháp đi theo vuốt ve. Nó giãy giụa nhưng vô hiệu. Nó không biết tại sao mẹ nó lại cho nó cho một người xa lạ, không hiểu sao anh nó lại không bênh vực nó. Khác với nhữnng ngày lang thang, có hôm anh nó dám rượt lũ chó khốn kiếp mà anh nó rất sợ để bảo vệ nó, có lần anh nó dám xông vào đánh cái thằng to con ăn hiếp nó, để rồi anh nó bị người ta đánh sưng cả mặt. Anh nó từng nhường cho nó hút trước những tô phở thừa, còn cặn lại mới húp sau… Vậy mà hôm nay cả mẹ và anh nó không còn thương nó nữa rồi. Nó sinh tâm trách hờn, oán giận mẹ và anh nó.

 

Do Tèo oán hận mẹ và anh mà mười mấy năm nay nó chưa một lần viết thư từ hỏi thăm mẹ và anh nó. Cho đến một ngày nó tốt nghiệp trường trung học ở Pháp, cha và mẹ nuôi nó bảo về Việt Nam thăm gia đình, nó mới miễn cưỡng đi về với cái tên Pier Tèo. Khi đặt chân lên mảnh đất quê hương nó không có một chút cảm giác gì thân thiện cả. Vì nơi đây, mảnh đất này đã từ chối nó, thì không lí do gì nó yêu quí cả.

 

Lần theo địa chỉ với vốn tiếng Việt ít ỏi, nó cũng tìm ra nơi chốn xưa. Nó nghĩ mẹ và anh nó sẽ ngỡ ngàng khi thấy nó, một chàng thanh niên trắng trẻo đẹp trai trở về từ một nước văn minh. Ngôi nhà ngày xưa đã không còn nữa, dấu vết thời gian như phủ kính rêu phong. Nó dần dò đến nhà ngoại, cậu nó đi vắng, mợ nó đã trao cho nó một gói quà to to bảo của mẹ nó gởi cho nó làm kỷ niệm. Nó mở quà ra, à môt tấm hình ép gỗ, hai vợ chồng và hai đứa con. Nhìn người đàn bà nó nhận ngay là mẹ nó, và nó cũng nhận ra anh hai. Một thoáng trong kí ức, đây chắc là cha mình, đây là anh mình đây. Một cái hộp trang trọng, nó mở ra xem thấy bức thơ được viết chữ nắn nót. Tiếc thay nó không biết đọc chữ Việt. Nó nhờ một người khác đọc xem nội dung ra sao, nó chờ đợi. Một người con gái của cậu giúp nó làm việc đó.

 

"Tèo! Con yêu quý của mẹ!" Nó bĩu môi nghĩ: “Yêu mà cho người ta”. "Khi con nhận được bức thư này chắc mẹ và anh con không còn trên đời này nữa. Nhưng trong thế giới bên kia mẹ vẫn theo dõi theo con từng giờ từng phút". Nó giật mình, ngỡ ngàng, không hiểu gì cả, bán tính bán nghi.

 

"Con biết không ba con và mẹ gặp nhau ở một công trường xây dựng, rồi lấy nhau. Hai con lần lượt chào đời. Tuy gia cảnh nghèo vất vả phải ở nương nhờ nhà nội chật chội trong thành phố mà vẫn vui. Cha con bị người ta rủ rê chích ma túy nên bị nhiễm HIV khi nào không biết, nhưng khi cưới mẹ là cha đã cai và quyết làm lại từ đầu. Nhưng số phận nghiệt ngã, con vi rút đó đã lây sang mẹ và anh hai của con. Nhưng con may mắn không nhiễm. Sau khi cha con qua đời, gia đình nội con sợ bị mẹ con mình lây bệnh nên đuổi chúng ta ra khỏi nhà. Đó là lúc gia đình mình ở ngoài vỉa hè, mẹ đi bán vé số đến lúc hết vốn phải đi lợm bọc và lon bia sống qua ngày. Hai con phải đi sớt những thức ăn thừa của người ta trong những ngày mẹ ốm đau không có tiền. Sau đó mẹ con ta về quê ngoại tá túc. Bệnh mẹ càng ngày càng trầm trọng. Thứ nhất mẹ sợ lây sang con, thứ hai mẹ sợ không thể chăm sóc con đến lớn, nên mẹ đành đứt ruột mà cho con sang Pháp để con có tương lai hơn". Tèo bàng hoàng, đầu nó cảm thấy choáng váng.

 

"Hàng đêm mẹ cầu trời Phật cho con được bình an. Anh hai con cũng chung số phận với mẹ. Tội nghiệp nó còn quá nhỏ, không được học hành, nghèo túng, thiếu thốn, bệnh tật. Ước nguyện sau cùng là mẹ xin con tha thứ cho mẹ. Nếu mai này con có về Việt Nam, hãy vào chùa mang hũ cốt cha, mẹ và anh hai của con ra sông Sài Gòn đổ xuống để cha mẹ và thằng Tý thanh thản ra đi. Chúc con an lành và hạnh phúc. Mẹ yêu con. Tèo nhỏ xíu của mẹ!".

 

Lúc này Pier Tèo không còn đủ sức gượng dậy, cơ thể hơn bảy mươi ký của nó đổ sụp xuống, như một cây to bị một làn gió lớn quật ngã. Nó nghẹn ngào khóc không nên lời. Lần đầu tiên nó khóc bằng tiếng Việt. Với cái giọng ấm ấm thương thương cứ mỗi buổi chiều mẹ nó gánh hàng về tới bờ hè là gọi mẹ, cũng cái giọng đó xé tan lòng mẹ, khi nó kêu nài lúc bị người khác bắt mang đi, thứ tiếng thân yêu mà nó đã từng nghe qua trong giai điệu mẹ nó hát ru khi nó còn bé xíu:

 

" Ầu ơ! Gió mùa thu mẹ ru con ngủ

Năm canh chầy mẹ thức đủ vừa năm

Con đi cách trở xa xăm

Quê hương mẹ đợi.. ầu ơ..

Bao năm con chưa về..".

 

Ôi! Câu hát ru của mẹ sao ngọt ngào như dòng nước Cửu Long, thân thương như cánh đồng lúa chín, hiền hòa như làn điệu dân ca.

 

Giờ đây nó cảm thấy, dẫu ở bên nước Pháp xa xôi, tháp Eiffel có cao to hùng vĩ vẫn không cao bằng tượng đài của mẹ nó hóa thân, dẫu dòng sông Seine thơ mộng đến đâu cũng không đẹp bằng tình nghĩa anh em bất diệt. Bất giác Pier Tèo thốt lên mấy lời bằng tiếng Việt mà nó đã quên từ lâu, tiếng nó phát âm còn chuẩn hơn khi nó hát một bài ca tiếng Pháp: "Mẹ, Anh Hai... hu hu…".

 

Thích Trí Huệ

Bài viết liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN CHO BÀI VIẾT