Vô thường

Vô thường
Vô thường để luyện tâm tu/ Vô thường trời nhuộm lá thu màu vàng/ Vô thường để luyện thế gian/ Vô thường dẫn bước quan san xa về/ Trở về đắp lại bờ đê/ Ngăn dòng nưóc lũ ngập quê hương gầy/ Vô thường dệt xám trời mây/ Để dòng lệ nhỏ thơ ngây không còn/ Vô thường bẻ gãy nước non/ Luyện lòng son sắc, mất còn tháng năm...


 

Vô thường để luyện tâm tu

Vô thường trời nhuộm lá thu màu vàng

Vô thường để luyện thế gian

Vô thường dẫn bước quan san xa về


Trở về đắp lại bờ đê

Ngăn dòng nưóc lũ ngập quê hương gầy

Vô thường dệt xám trời mây

Để dòng lệ nhỏ thơ ngây không còn


Vô thường bẻ gãy nước non

Luyện lòng son sắc, mất còn tháng năm

Vô thường là ánh trăng rằm

Để ta soi rõ trong tâm của mình


Vô thường là ánh bình minh

Cho đời tươi sáng trọn tình thương yêu

Vô thường chim vịt kêu chiều

Để ai nhớ mẹ chín chiều ruột đau


Vô thường cọng cỏ bên rào

Héo hon, vàng úa, lòng đau tâm hồn

Vô thường nước chảy, mưa tuôn

Để xanh ngọn cỏ, vấn vương không còn


Vô thường nói với nước non

Trời xanh, mây tịnh vẫn còn trong ta.

 

Theo: tuvien.com

 

  

Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN