Sống thật với lòng mình

Sống thật với lòng mình
Có thể nói rằng để sống thực với những gì mình nghĩ, mình ước ao đối với con người không phải là chuyện dễ dàng. Nói như thế không có nghĩa là lúc nào con người cũng chỉ biết sống giả dối, mà là có thể vì một lý do bất khả kháng nào đó người ta buộc phải sống… không thực với lòng, thậm chí đi ngược lại với ước mơ của chính bản thân mình.


Có thể nói rằng để sống thực với những gì mình nghĩ, mình ước ao đối với con người không phải là chuyện dễ dàng. Nói như thế không có nghĩa là lúc nào con người cũng chỉ biết sống giả dối, mà là có thể vì một lý do bất khả kháng nào đó người ta buộc phải sống… không thực với lòng, thậm chí đi ngược lại với ước mơ của chính bản thân mình.


Tại sao phải sống thực lòng?

Thế giới xung quanh ta là ai? Là cha mẹ, là thầy cô, là bạn bè, là cấp trên, là đồng nghiệp và quan trọng nhất là một con người thân yêu nào đó sẽ xuất hiện và sẽ cùng ta đi đến cuối đường đời! Thế thì tại sao ta lại cam tâm lừa dối họ, mà quan trọng hơn cả là đi lừa dối chính con người rất thực của mình?

Một kỷ niệm...

Có lần tôi đi trên một chuyến xe đò về thăm quê, nơi tôi đã từng sinh ra và lớn lên trong vòng tay của mẹ, trong tình thương của cha, nơi mà tiếng chổi tre mỗi sớm mỗi chiều vẫn còn vang vọng trong ký ức của riêng tôi... Thế mà khi cô bé ngồi chung chuyến xe hỏi có phải tôi đang về quê không tôi đã ấp úng: "… không, tôi đi thăm một người bạn". Chắc bạn đang cười tôi phải không? Mà xét cho cùng tôi cũng đáng bị bạn cười như thế lắm. Và có lẽ cô gái năm xưa cùng tôi trên chuyến xe tình cờ ấy cũng sẽ mỉa mai thôi nếu cô biết được rằng, vì sợ cô cho tôi là một gã nhà quê thô kệch nên tôi đã chối bỏ nơi chốn xuất thân của mình. Thằng bạn thân tôi bảo: "Dẫu có bần cùng cũng là nơi cố xứ, chối bỏ quê là điều nhẫn tâm nhất của một con người mày ạ". Cảm ơn thằng bạn của tôi, cảm ơn cả cô gái ngày xưa nữa! Nhưng thằng bạn thân của tôi ơi, tôi nào đâu muốn chối bỏ quê mình, chẳng qua cũng chỉ vì chút tự ái rởm của một thằng con trai mới lớn, tôi nhất thời nói dối với cô gái ấy mà thôi. Nhưng cũng nhờ đó mà tôi mới biết giá trị của niềm hạnh phúc khi người ta có thể sống bằng chính con người thực của mình.

Một câu chuyện...

Tôi từng nghe một cuộc đối thoại giữa hai người phụ nữ trong khi họ đang ngồi chờ chuyến xe buýt vào một ngày mưa thu buồn bã. Người phụ nữ ngồi cạnh tôi hỏi: "Chị bây giờ sao rồi, cuộc sống gia đình có hạnh phúc không?". Người phụ nữ kia cười buồn: "Chẳng giấu gì chị, ông nhà tôi đã có người đàn bà khác... Còn chị thì sao, mỹ mãn cả chứ?". Như thể chỉ chờ có thế, người phụ nữ ngồi cạnh tôi sụt sùi: "Tôi cũng có hơn gì chị đâu, xem ra hạnh phúc xa vời quá chị nhỉ!"... Thế rồi hai người đàn bà cứ rỉ rả tâm sự mãi, quên cả chuyến xe cuối cùng vừa qua. Tôi lên xe, cảm nhận được một thứ hạnh phúc mà hai người đàn bà kia đang có. Họ đã sống thực với lòng, dù đó chính là nỗi đau của họ.

Khi bạn nói thật...

Bạn sẽ thấy lòng mình thanh thản rất nhiều. Cũng như hai người đàn bà kia, sau khi trút cạn lòng, họ sẽ thấy có một niềm cảm thông thực sự với nỗi đau có thật của mình.

Hãy để cho trái tim của bạn lên tiếng, hãy để cho tiếng nói sâu thẳm của lòng mình bật thành tiếng nói nhân gian. Bạn vui khi hạnh phúc, bạn nhỏ lệ khi thấy lòng khổ đau, bạn sống và làm việc bằng chính niềm đam mê của mình, đi theo con đường mà mình từng chọn lựa, từng ước ao... nếu được như thế bạn sẽ cảm thấy cuộc sống ý nghĩa hơn rất nhiều.

Phải có lòng dũng cảm...

Khi bạn đã khẳng định được một con đường nào đó mà mình sẽ đi trong cuộc đời, bạn phải có lòng dũng cảm để thực hiện điều đó. Ngày còn bé, tôi từng ước ao khi lớn lên, sẽ trở thành một bác sĩ, góp phần giảm bớt những nỗi đau cho nhân loại. Nhưng thời gian qua đi, hoàn cảnh đã đưa tôi đi sang một ngã rẽ khác của cuộc đời - một ngã rẽ mà tôi không có quyền chọn lựa không được chân thành với ước mơ đó. Sau này, những ngày làm việc của tôi chỉ giống như bổn phận mà tôi phải làm để có cái mà sinh nhai, còn niềm đam mê thì đành phải gác lại...

Bây giờ nghĩ lại, tôi mới hiểu rằng chẳng phải vì hoàn cảnh gì cả mà chính vì tôi không có đủ dũng cảm để khắc phục khó khăn, để sống bằng niềm đam mê của chính bản thân mình.

Và...

Trong tình yêu cũng vậy, bạn đừng gượng ép trái tim mình, hãy để cho nó rung lên bằng những nhịp rung chân thành nhất. Nếu tình yêu mà mang theo "âm hưởng" của hận thù, của lòng thương hại, của sự lợi dụng, hay của của một cái gì đó na ná như tình yêu chẳng hạn, thì chắc chắn tình yêu đó sẽ theo thời gian mà phai nhạt mà thôi. Bởi vì một khi tình yêu không được xây bằng những cảm xúc chân thật của trái tim thì nó sẽ không đủ sức để chống chọi với bão tố, với giông gió cuộc đời, để tồn tại... Vậy thì còn lý do gì nữa mà bạn không nghe theo tiếng nói của con tim mình để được thấy lòng mình thanh thản và hạnh phúc?!

(Sưu tầm)

 

Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN