Nhớ mãi ơn Thầy

Nhớ mãi ơn Thầy
Thân làm thầy gian nan nào nệ, quyết xông vào trần bể độ con, xá chi sức yếu hơi mòn, đường xa nặng gánh thầy luôn bên trò. Đời thầy đây như là một con đò. Xuôi ngược chiều đông qua bể vắng, có xá gì dãi nắng dầm sương. Lòng thầy nhẹ nhàng với tiếng nói yêu thương, nhắc nhở các con giữa biển đời sương gió. Cạm bẫy phủ che đường tu thách thức, nhưng vẫn một lòng vượt qua gian khó.

 


Nói Lối

Giữa đêm vắng trời trăng lồng lộng

Bóng thầy về làm xao động màn sương

Chiếc lá khô rơi nhẹ giữa canh trường

Làm chạnh nhớ cố hương thầy lưu dấu.

 

Vọng Cổ

Thân làm thầy gian nan nào nệ, quyết xông vào trần bể độ con, xá chi sức yếu hơi mòn, đường xa nặng gánh thầy luôn bên…


Câu 1:… trò… Đời thầy đây như là một con đò… Xuôi ngược chiều đông qua bể vắng, có xá gì dãi nắng dầm sương. Lòng thầy nhẹ nhàng với tiếng nói yêu thương, nhắc nhở các con giữa biển đời sương gió. Cạm bẫy phủ che đường tu thách thức, nhưng vẫn một lòng vượt qua gian khó…


Câu 2: Nhớ khi xưa thầy trò mình tao ngộ, hôm sớm tương dưa nhưng vững dạ tu hành… thầy ngỡ rằng con quyết chí sẽ đắc thành. Nhưng đâu ngờ giữa biển đời nông nỗi, con đã quên rồi lời thệ nguyện năm xưa. Bây giờ danh lợi đẩy đưa, lời kinh tiếng kệ ngày xưa đâu còn. Nặng gánh cuộc đời trên đôi vai mỏi mệt, trong giấc mộng vàng không thoát khỏi chữ lợi danh… 

 

Lý Con Sáo

Các… con ơi… Có nghe thầy dạy khuyên

Dẫu cuộc đời còn lắm truân chuyên

Với bao đau khổ nhọc nhằn

Nhưng các con quyết giữ đạo hằng…

Đường trở về Tây phương xa thẳm

Nơi Ta bà còn lắm bùn nhơ

Nghiệp chúng sanh trăm năm nặng gánh

Nên cuộc đời lắm nỗi vò tơ…

 

Vọng Cổ

Con ơi hãy vững bước đi trên vạn nẻo đường sương gió, với nỗi gian lao khó lòng bày tỏ, nhưng con hãy vững đức tin vì mỗi bước con đều in dấu chân…


Câu 5: thầy… Thầy luôn thương nhớ các con trong những canh chầy… Vì tất cả chúng sanh thầy đây phải sống, chớ ham gì nơi biển lợi núi danh.


Mạng người chớp bóng mong manh

Dặm bùn bể ái hôi tanh đoạn trường

Tái tê sinh tử khôn lường

Trần gian nhỏ lệ oan ương luân trầm.

 

Câu 6: Nay hạ bút thần thầy khuyến nhủ các con, dẫu sống trăm năm rồi cũng trở về cát bụi. Cửa Phật là cửa từ bi cứu rỗi, ruộng phước điền đang chờ đợi chúng sanh gieo. Chuông chùa từng tiếng trong veo, gợi hồn cô lữ cánh bèo lênh đênh, Phật đài cửa rộng thênh thênh, đón người con Phật về bên Phật ngài.

 

Con thấy Phật Như Lai xa lắm, nguồn thơ thi suy gẫm hóa gần. Con ơi tỉnh giấc mộng trần, có thầy đưa đón một lần này thôi.

 

Thích Trí Huệ


 

Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN