Một dòng sông

Một dòng sông
Ðời viễn khách quê nhà chưa trở lại/ Ngẩng nhìn lên trời rộng vẫn mênh mông/ Từng áng mây xa nhà chưa trở lại/ Em đâu rồi, có nhớ một dòng sông?/ Dòng sông bạc một lần ta lỡ hẹn/ Nên ngậm ngùi con nước mãi lang thang/ Chòm mây trắng bên trời trôi bẽn lẽn/ Và phố xưa hoang phế đến điêu tàn!/ Này em hỡi có khi nào nhớ lại...


 

Ðời viễn khách quê nhà chưa trở lại

Ngẩng nhìn lên trời rộng vẫn mênh mông

Từng áng mây xa nhà chưa trở lại

Em đâu rồi, có nhớ một dòng sông?

 

Dòng sông bạc một lần ta lỡ hẹn

Nên ngậm ngùi con nước mãi lang thang

Chòm mây trắng bên trời trôi bẽn lẽn

Và phố xưa hoang phế đến điêu tàn!

 

Này em hỡi có khi nào nhớ lại

Một chiều xưa bên dòng nước xôn xao

Ðôi mắt ấy âm thầm vương ngấn lệ

Tàu đi rồi chưa kịp nói gì nhau

 

Lời hẹn ước đã đi vào dĩ vãng

Ðể cơn sầu thiên cổ mãi vương mang

Thời tuổi mộng dần đi vào quên lãng

Dòng sông xưa bến cũ đã hoang tàn

 

Bạch Loan

 

Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN