Trở lại Thất Sơn

Trở lại Thất Sơn
Xong việc thế ta trở lại Thất Sơn mầu nhiệm/ Ngắm hoa xưa âu yếm từng giờ/ Lướt con thuyền sang đến bến mơ/ Trời bãng lãng khói lam chiều yên ả/ Gió đưa trăng, cho lòng ta say đắm say/ Bấy lâu đợi chờ áng mây lững lờ/ Trôi đi thương nhớ, nhớ Thất Sơn/ Thủy chung giữ vẹn với lòng sắc son mến yêu/ Trời chiều buông rơi/ Buông đi nỗi muộn phiền/ Những mong cánh nhạn lưng trời dừng chân nơi Cấm Sơn.

 


 

Nói lối

Xong việc thế ta trở lại Thất Sơn mầu nhiệm

Ngắm hoa xưa âu yếm từng giờ

Lướt con thuyền sang đến bến mơ

Trời bãng lãng khói lam chiều yên ả…

 

Trăng Thu Dạ Khúc

Gió… đưa trăng, cho lòng ta say đắm say

Bấy lâu đợi chờ... áng mây lững lờ

Trôi đi thương nhớ, nhớ Thất Sơn

Thủy chung giữ vẹn với lòng sắc son mến yêu

Trời chiều buông rơi

Buông đi nỗi muộn phiền

Những mong cánh nhạn lưng trời dừng chân nơi Cấm Sơn

 

Vọng Cổ

Hỡi Thiên Cẩm Sơn trầm mình trong sương lạnh, bóng núi nghiêng nghiêng che mát cả khung…


Câu 1: … trời… Kẽo kẹt đu đưa theo tiếng võng ru hời. Mẹ Thất Sơn nhớ thương những người con biền biệt, xuôi ngược trăm miền qua bãi biển cù lao. Chùa Vạn Linh Tháp Quan Âm sừng sững, đền Lạc Vương vang vọng tiếng người xưa. Quay gót đời ta trở lại Cẩm Sơn, điện Bò Hong còn mịt mờ trong sương trắng… 

 

Nói Dặm

Kêu sương tiếng nhạn não nùng

Đường về Sơn Cấm chập chùng sương gieo

Tứ bề phong cảnh vắng teo

Trời xanh lộng gió trong veo in hình

 

Câu 2: Đường su leo bốn bề heo hút gió, dốc đá chênh vênh bên cạnh điện Rau Tầng… Như nhắc nhở ai mau tỉnh ngộ thần. Tử với sanh khác nào sớm mưa chiều nắng, danh lợi bạc vàng như một giấc mơ tiên. Giọt mưa buồn còn rơi nhẹ ở mái hiên, dư lệ tiễn nhau đi biết bao giờ trở lại. Nhớ người xưa cho tâm hồn tê tái, giữa chốn sơn đài biết tỏ ngộ cùng ai… 

   

Nói Lối

Muốn thành Phật thân này đâu dễ

Phải ra đi nơi bể rừng tàn

Của ức tiền vợ đẹp cảnh gian san

Bao nhung gấm tòa đàn cũng mất.

 

Thủ Phong Nguyệt

Đêm sương khuya tọa thiền... dưới trăng tà...

Lòng tưởng nhớ... chúng sanh ơi..

Từ buổi tàn thu...

Ai đã đi... xa mờ chân trời...

Rơi từng... lá vàng...

 

Thiên Cẩm Sơn... trời vẫn vẻ u buồn...

Người xưa hỡi... cảnh lìa xa

Ngàn lá... vàng bay

Tiếng oán than muôn loài côn trùng...

Nghe càng... não nùng...

 

Vọng Cổ

Lối cũ quanh co dặm mòn chân viễn xứ, chùa Phật Lớn còn đây, điện Mười Ba còn đó, sao bóng người xưa biền biệt phương…


Câu 5: … nào… Vẳng bên tai nghe chiếc lá xạc xào. Ngỡ bước chân tiền nhân trở lại, khua nhẹ bóng chiều làm lay động hạt sương đêm. Chuông Phật đài đánh thức mọi con tim, hỡi những ai còn mơ màng trong giấc điệp. Bóng Lạc Vương trên non đài dung nhiếp, hướng chúng sanh muôn nẻo kịp quay về. 

 

Nói dặm

Bụng lớn năng dung những điều khó dung trong thiên hạ

Lòng từ năng xả những điều khó xả của thế gian.

 

Câu 6: Chỉ có tu mới luyện thành tánh chất, bình an khang là báu vật trân châu, trầm ngâm đi để bước qua cầu, nhẹ gót khổ mới về hầu Phật được. Núi Gấm Trời khách hành hương từng bước, về sơn đài để lạy Phật nghe kinh. Ráng chiều tô điểm Vạn Linh, nước non ngàn dặm khắc in bóng thầy… Miền sơn thất huê huê bóng nguyệt, tiếng trầm hùng lắng đọng những hồi chuông.


Thẫn thờ khói tỏa chiều buông

Trở về Sơn Cấm gợi buồn cố nhân.

 

Thích Trí Huệ


Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN