Nhớ quê nghèo

Nhớ quê nghèo
Quê hương tôi chỉ là một làng nhỏ ven sông chiếc cầu tre lắc lẻo, mái lá đơn sơ nhưng nặng nghĩa ân tình… Bôn ba nơi đâu bằng chốn quê mình. Có ruộng lúa xanh có hàng tre ru mình trong gió sớm, có tiếng chuông chùa có dáng mẹ thân yêu. Xa quê rồi con buồn biết bao nhiêu, nhớ cánh đồng chiều thơm mùi rạ mới. Cha đi làm xa cho xóm buồn diệu vợi, cho mấy giàn bầu ngóng đợi ở bờ ao…


 

Hò Nam Bộ

Hò… ơ… đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ, trăng quê nhà lúc tỏ lúc lu. Xa quê nhớ mãi lời ru, con đi cách biệt… hò… ơ… con đi cách biệt mấy thu không về…

 

Mạnh Lệ Quân

Mưa rơi rụng… Bên ngoài mây trời se lạnh… Con đứng trông bóng mẹ, chạnh buồn trăng tàn hiu quạnh… mơ màng khung trời kỷ niệm… Ngỡ rằng bước ai bỗng về… Rằng quê hương, đón chờ một người…

 

Con, mãi xa, đâu được quay về thăm quê… Quê người, vui mừng, ích chi. Ở nơi xứ người nhớ thương. Xa rồi những ngày mẹ lo, nắng quê mặn nồng nước da… Ngỡ ai, mong đợi… diệu vợi. Ngày mai con về bến xưa… Nhớ nhung, sâu nặng, bao chặn. Người ơi, lối về, trái oan… đành sai hẹn, con nay giờ… biệt tăm…

 

Vọng Cổ

Đất mẹ thân yêu ơi có biết chăng nỗi buồn của người con xa xứ, đêm vắng cô liêu ngấn lệ rưng rưng khi chạnh nhớ quê…

 

Câu 1: ... nghèo… Thời gian qua nhanh như chiếc lá khẽ vèo. Mới mấy năm mà tóc cha đã ngã màu sương trắng, với nỗi nhọc nhằn trên trán mẹ chớm nhăn. Nơi xứ người tất tả kiếm miếng ăn, nỗi nhớ quê hương vết hằn sâu trên khóe mắt. Giọt mưa buồn theo cơn gió trời xa, gởi đến quê hương tấm lòng người viễn xứ…

 

Ngâm Dặm

Về quê cách mấy nhịp cầu

Xa xa vọng tiếng đàn bầu quê hương

Ếch kêu gọi bạn đêm trường

Tiếng chim chí chích giọt sương đầu cành…

 

Câu 2: Quê hương tôi chỉ là một làng nhỏ ven sông chiếc cầu tre lắc lẻo, mái lá đơn sơ nhưng nặng nghĩa ân tình… Bôn ba nơi đâu bằng chốn quê mình. Có ruộng lúa xanh có hàng tre ru mình trong gió sớm, có tiếng chuông chùa có dáng mẹ thân yêu. Xa quê rồi con buồn biết bao nhiêu, nhớ cánh đồng chiều thơm mùi rạ mới. Cha đi làm xa cho xóm buồn diệu vợi, cho mấy giàn bầu ngóng đợi ở bờ ao…

 

Hò Nam Bộ

Hò… ơ… Con đi con nhớ quê nhà, nhớ canh rau đắng nhớ tà áo bay, ngoại già lam lũ chai tay, ngồi trông con cháu… hò… ơ… ngồi trông con cháu tháng ngày dài thêm…

 

Lý Sâm Thương

Con ở nơi phương xa… sầu vương, người đi, vạn lý…

Thương mãi thương quê hương… còn đâu bóng dáng thiết tha…

Giờ đêm ngày con mong… về quê xưa con viếng thăm xóm làng…

Nhưng đường về xa xăm. Nợ áo cơm cũng không mong gì…

 

Vọng Cổ

Tuy cuộc sống viễn phương có đủ sơn hào hải vị, nhưng thiếu một chút hương vị quê hương cũng nghe trống vắng trong…

 

Câu 5: … lòng… Đêm cô đơn người ngon giấc say nồng, con thao thức dưới ánh đèn phiêu bạt, gởi lòng mình qua những vần thơ:

Bến Tre ơi! Biết mấy thương yêu

Đố ai đong được tình bao nhiêu

Sợi thương sợi nhớ dài là mấy

Nghĩa nặng ân sâu ít hay nhiều…?

 

Lý Ba Tri

Đường… đi mấy bước ai ơi…

Sao nói thương quê nhà, mà không trở gót…

Đường xa, tình nghĩa không xa…

Trút cạn, nơi lòng, nhung nhớ, càng thêm…

Con muốn quay trở về, thăm xóm làng mến yêu…

 

Câu 6: Xứ lạ quê người thân nhau qua nén bạc, chữ nghĩa chữ tình nghe xa lạ làm sao. Tối lửa tắt đèn hôm sớm có nhau, đó chỉ là câu ở ngoài cửa miệng. Nếu giàu sang thì lắm người thăm viếng, chẳng may nghèo hèn thì bôi mặt chia tay.

Xa quê mới thấy đắng cay

Ngược xuôi bươn trải ngày mai con mới về…


Quê hương ơi có nhớ nhau hãy chờ hãy đợi, đến bao giờ việc thế đã lo xong.


Người đi chín nhớ mười mong

Quê hương yêu dấu trong lòng không phai.

 

Thích Trí Huệ


Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN