Tâm sự lão đưa đò

Tâm sự lão đưa đò
Hò… ơ…/ Bắc Cần Thơ chia đôi bờ sông Cửu/ Bến Ninh Kiều tản mạn lục bình trôi/ Chiếc thuyền nan thanh thản lão nhân ngồi/ Nhìn mây nước, hò… ơ… nhìn mây nước bỗng bồi hồi xót xa. Sóng gợn trường giang Cửu Long sầu trăm nẻo, bến nước cô liêu chờ đợi lão đưa… đò… Văng vẳng bên tai vọng lại tiếng ai hò.

 


Hò Nam Bộ

Hò… ơ…

Bắc Cần Thơ chia đôi bờ sông Cửu

Bến Ninh Kiều tản mạn lục bình trôi

Chiếc thuyền nan thanh thản lão nhân ngồi

Nhìn mây nước, hò… ơ… nhìn mây nước bỗng bồi hồi xót xa.

 

Uyên Ương Hồ Vũ

Khoảng đời… của chúng sanh

Cam sầu bi... tấm thân bệnh già

Sống trong cơ cực… số phận, lận đận, ôm hận

Nỗi ưu hoài,… cõi trần ai,… đầy chông gai…

Lão đưa đò đến nay… (Chầu)

Mãi dấn thân khắp nơ... (Chầu)

Bước chân phiêu linh, xa lìa quê quán

Mấy năm qua, chạnh nhớ thương

Sự khổ đau, khắp nẻo đời... (Chầu)

Cánh chim... về đâu… ta đây gởi lời...

Nhắn tin... khách trần ai.. .mong đêm ngày

Bấy nhiêu câu chuyện... lưu lạc, trôi dạt,… phiêu bạt...

Biết mấy năm trường,… tình thương,… khắp mười phương…

 

Vọng Cổ

Sóng gợn trường giang Cửu Long sầu trăm nẻo, bến nước cô liêu chờ đợi lão đưa…

Câu 1:… đò… Văng vẳng bên tai vọng lại tiếng ai hò. Hò…ơ… đất Phương Nam mái chùa che chở, người phương Nam bỡ ngỡ bến sông thương, con đi trôi dạt bụi đường, sông ân bể ái ờ… ơ… đoạn trường biết bao. Cánh cò biền biệt nơi đâu, để đàn con đợi chờ trong đêm vắng… 

 

Nói Dặm

Vẳng nghe tiếng khóc bên tai

Giật mình tỉnh thức ngỡ ai gọi đò

Bơ vơ như một cánh cò

Lão đây xuôi ngược con đò rước đưa.

 

Câu 2: Bão tố cuồng phong mưa sầu nơi bến đợi, bao khách viễn phương diệu vợi không về… Lỡ bước phong sương lão vẹn giữ câu thề. Từ buổi hừng đông đến màn đêm buông xuống, lão luôn đợi chờ đưa lữ khách sang sông. 

Sá gì những trận gió đông

Sá gì đói lạnh trần hồng ốm đau

Sớm chiều mặc sức tiêu dao, ngoài vòng cương tỏa yên hà cuộc tỉnh say…

 

Nói Lối

     Công danh phú quý chuyện tầm phào

     Trăm năm vinh nhục có là bao

     Nghe nói ngũ hồ phong cảnh đẹp

     Sao không đến đó dạo chơi nào.

 

Hò Nam Bộ

Hò… ơ… Trời mênh mông đất cũng mênh mông

Mái chèo xuôi ngược giữa dòng Long Giang

Tây Đài cách dặm quan san

Đón đưa sanh chúng ờ…

Hò… ơ… đón đưa sanh chúng bẽ bàng biết bao.

 

Lý Qua Cầu

Chiều nay nghe gió reo bên thềm

Con đò xuôi sóng xô ngàn xưa, như nhắc cho đời ta

Làm tằm sinh ra, thân nợ dâu trả với bao người

Nguyền đem công sức… đón đưa khách trần năm tháng

Dẫu lắm gieo neo đời ta... mong chúng sanh cảnh tỉnh… quay đầu…

 

Vọng Cổ

Nay tóc lão đã bạc phơ chân chùn gối mỏi, dưới mắt thế nhân cho lão đây là một kẻ điên…


Câu 4:… khùng… Nhìn nước trường giang bao lượn sóng chập chùng. Khách viễn phương đã quên mùa trăng năm cũ, mê cảnh lạ quê người mặc sức đắm say. Riêng lão thì đêm ngày mài miệt, nhắc nhở khách trần mau trở lại cố hương.  

Bao đời trôi nổi muôn phương

Lão nhân đón kẻ thuần lương hồi đầu…

 

Nói Dặm

Bởi sanh chúng đòi cơn dạ ngọc

Phí xác phàm lão cũng không nài

Băng rừng dẹt phá góc gai

Đưa người lương thiện đến ngay Niết Bàn.

 

Câu 5: Xuôi ngược bao năm khắp sông đời biển ái, mình lão cô đơn chèo lái một con đò… những lúc bi thương cũng không kẻ chuyện trò. 

Lão đâu phải Phật thánh tiên

Thân này phàm trược nơi miền cùng nhau

Cũng dưa, cũng muối, cũng rau

Cũng chuông cũng mõ dồi trao hàng ngày

Mực lòng son sắc không phai

Lời thầy để lại kề vai nối truyền.

 

Nói Dặm

Con đò xuôi ngược trần ai

Mặc cho thế sự đúng sai thế nào

Sớm chiều thỏa chí tiêu dao

Con sông bến nước ra vào nhẹ tênh.

 

Câu 6: Tiếng ai oán bi thương giữa đêm trường cô quạnh, chắc tiếng người kêu khổ giữa thế gian, đó là tiếng kêu của bao kẻ lạc đàn, đang chờ lão đưa về nơi bỉ ngạn. Hỡi những ai nhìn cõi đời ngao ngán, hãy gắng tâm tu niệm hồi đầu. 

Thương đời tâm sự tỏ bày

Phật môn vạn pháp không ngoài cái tâm

Cảm thương sanh chúng lạc lầm

Con đò diệu lý âm thầm độ sanh.


Thích Trí Huệ


Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN