Người con viễn xứ

Người con viễn xứ
Con trở lại đây dưới mái chùa xưa/ Rặng liễu đôi hàng theo gió đu đưa/ Vẳng nghe lời ai khấn nguyện/ Rì rào xen lẫn tiếng mưa…/ Chùa cũ chiều nay mình tôi trở lại/ Bóng thầy biền biệt nơi đâu?/ Mấy năm bể hóa nương dâu/ Vắng thầy vạn cổ… thiên sầu…

 

 


Nhạc

Con trở lại đây dưới mái chùa xưa

Rặng liễu đôi hàng theo gió đu đưa

Vẳng nghe lời ai khấn nguyện

Rì rào xen lẫn tiếng mưa…

Chùa cũ chiều nay mình tôi trở lại

Bóng thầy biền biệt nơi đâu?

Mấy năm bể hóa nương dâu

Vắng thầy vạn cổ… thiên sầu…


Vọng Cổ

Nhìn chiếc lá Bồ đề chao mình nghiêng nghiêng trong gió, mái chùa uy nghiêm lặng thầm như bước chân ai đó, dẫm sương đêm trầm lặng quay...


Câu 1: ... về… Từng bước lê chân với tâm dạ não nề… Mỗi gót cô đơn trong đêm trường tĩnh mịch, im lặng tứ bề chỉ xào xạc lá vàng rơi. Lòng lữ hành nghe tê tái chơi vơi, nhìn ngôi tháp mới sơn còn tươi màu nước. Trên di ảnh ân sư hiền hòa với ánh mắt từ bi độ lượng, con bỗng nghẹn ngào rưng rưng dòng lệ thắm… 

Ngâm dặm

Gặp thầy trong những giấc mơ

Thầy đi con trẻ chơ vơ giữa đời…


Câu 2: Nhớ khi xưa con là đứa trẻ mồ côi không nguồn không cội, nhờ ân sư đã ra tay chỉ lối đưa đường… dắt cho con khỏi bóng tối đêm trường... Nhờ chén cơm bá gia nuôi con khôn lớn, nhờ bàn tay hiền hòa dạy dỗ chăm nom. Nặng nghiệp đời con xuôi ngược sớm hôm, bỏ ân sư tuổi già nơi hoang sơn cô bóng. Nghĩ thân con nghiệp dầy phước mỏng, trên bước giang hồ đã mỏi gót chùn chân… 

 

Nhạc

Con trở về đây lúc trăng vừa lên

Trời cao biển rộng mây gió thênh thênh

Tiếng ve kêu sầu tê tái

Ước gì thầy ở kề bên…

Thầy hỡi, thầy ơi thầy ở nơi nao?

Nơi chốn Tây đài hay chốn Thiên cao?

Có nghe lời con nức nở

Vắng thầy… còn lại… niềm đau…

 

Vọng Cổ

Con là người viễn xứ cô đơn về lại mái chùa xưa giữa đêm buồn hoang vắng. Nhìn mộ ân sư mà chết lặng trong...


Câu 5: …lòng… thầy hỡi thầy ơi, con mỏi gót phiêu bồng… Muốn về lại mái chùa xưa nhờ bàn tay thầy che chở, muốn bỏ hết sự đời với tiếng kệ lời kinh. 

Vì đời còn mãi phiêu linh

Tranh giành chiếm đọat nghĩa tình còn đâu

Hôm nay đã bạc mái đầu

Muốn về theo Phật sòng nâu tu hành.


Câu 6: Sương tuyết trắng đã phủ đầy trên ngọn cỏ. Chốn Phật đài luôn mở rộng cửa từ bi. 

Thầy ơi con đã trễ bước chân không về kịp lúc, để tiễn đưa thầy về nơi thế giới mù xa. Để nghe tiếng chuông ngân chấm dứt bể ái hà, để vật dục không cuốn lôi con vào vòng tội lỗi. Hôm nay trước mộ thầy con xin dập đầu sám hối, thầy hãy thứ tha bao năm tháng tội tình.

Tranh giành chiếm đoạt mà chi

Trăm năm rồi cũng ra đi biệt ngàn

Trên đầu quấn mảnh khăn tang

Khóc thầy dư lệ muộn màng quy y.

 

Thích Trí Huệ


 

Chia sẽ:

GỬI BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN