Đờn ca tài tử - Cải lương » Cải lương

  • Dấu ấn "Trần Minh khố chuối"

    Trần Minh là một con người đầy đủ nhân nghĩa lễ trí tín, nên ngay cả giọng nói, phong thái cũng phải đường hoàng, minh bạch, âm điệu rõ ràng, ngay thẳng của người quân tử. Thanh Sang khi lên vọng cổ rất chú ý không khoe hơi, khoe giọng, uốn éo kỹ thuật, mà chuyên tâm vào cách phát âm chuẩn mực, nhấn nhá dứt khoát.
  • Mộc mạc tình quê

    Hồi tôi còn nhỏ hay coi hát bội hoặc cải lương của mấy đoàn hát nhỏ, họ đi trên ghe len lỏi vào những vùng quê phục vụ bà con trong dịp Tết hay cúng miễu, cúng đình. Mấy đoàn kha khá thì đào kép ban ngày tập tuồng, ban đêm biểu diễn; còn mấy đoàn nghèo thì ban ngày phải bươn chải những bằng công việc như thu mua phế liệu, bán thuốc sơn đông, thậm chí vá thùng, thau…
  • Từ hoa đào đến chiếu bông

    Cả hai tác phẩm cách nhau 12 thế kỷ, cùng ra đời trong mùa xuân, cùng nói về tình yêu; một trọn vẹn, một dang dở. Chuyện là chuyện trong văn hóa nghệ thuật nhưng đọc bài thơ và nghe bài ca vọng cổ, ta thấy tâm tình trong Tình anh bán chiếu của Viễn Châu đẹp và thơ mộng hơn tâm tình trong Đề tích sở kiến xứ của Thôi Hộ.
  • Út Trà Ôn - Tài danh từ miệt vườn

    Nói đến vọng cổ, cải lương không thể quên giọng ca thiên phú Út Trà Ôn, người đã từ biệt cõi đời cách đây vừa tròn 15 năm. Những biệt danh “Đệ nhất danh ca miền Nam”, “Đệ nhất danh ca vọng cổ”, “Hoàng đế vọng cổ” đủ nói lên tình cảm người ái mộ dành cho ông ngay lúc sinh thời.
  • Chuyện về tổ nghiệp sân khấu - Kỳ 3: “Giải mã” cách cúng tổ của nghệ sĩ

    Xuất phát từ các đoàn hát bội, trong hậu trường sân khấu thường có một bàn thờ tổ. Mỗi khi đào, kép chuẩn bị bước ra sân khấu thì sẽ đến khấn tổ để cầu cho việc hát xướng thuận lợi. Không chỉ nghệ sĩ cải lương mà hiện nay nhiều ca sĩ, người mẫu... cũng có thói quen khấn "tổ" trước khi ra diễn.
  • Chuyện về tổ nghiệp sân khấu - Kỳ 2: Những chuyện “tổ phạt”, “tổ độ” trong giới nghệ sĩ

    Lòng thờ kính của nghệ sĩ dành cho tổ nghiệp cũng như niềm tin vào sự linh thiêng của ông tổ cũng xuất phát từ lòng biết ơn, sự kính trọng của những người đi hát đối với tổ nghiệp của mình cũng là thể hiện truyền thống "uống nước nhớ nguồn", "ăn quả nhớ người trồng cây" của cha ông ta.
  • Chuyện về tổ nghiệp sân khấu - Kỳ 1: Ly kỳ những giai thoại về ông tổ sân khấu

    Cho đến nay, dù rất thành kính nhưng nhiều nghệ sĩ cũng không rõ tổ nghiệp là ai. Có người cho rằng ông tổ sân khấu là hai vị hoàng tử nhưng cũng có giai thoại cho rằng tổ nghiệp xuất thân là ăn mày...
  • Nhớ gánh cải lương xưa

    Nhớ những ngày còn nhỏ, hồi ở cái huyện lỵ xa xăm tuốt vùng sâu vùng xa, mỗi lần có gánh cải lương về là hầu như dân cả huyện nôn nao tới coi. Nào đi bộ, nào chèo ghe. Coi tới vãn hát, khuya lơ khuya lắc, cười vui lội bộ hoặc chèo ghe về. Vừa đi, vừa chèo ghe vừa bàn tán om sòm cốt tuồng.
  • Có bao nhiêu điệu lý, bài bản cải lương?

    Nhạc truyền thống của ta nói chung và nhạc Tài tử Cải lương nói riêng được lãnh hội bằng trí nhớ và được truyền đạt, bảo tồn qua nhiều thế hệ bằng giọng người/trí nhớ mà không cần văn tự để ghi chép. Tuy vậy lúc đầu còn ít bài bản còn có thể nhớ, ngày nay đã hơn trăm bản không ai nhớ hết được, nếu không ghi chép lại thì dễ bị thất lạc, rất uổng.
  • Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi…

    Soạn giả Viễn Châu có một bài vọng cổ mà hầu như người miền Nam nào cũng biết, bài Võ Đông Sơ: “Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi. Đường dài mịt mùng em không đến nơi...”. Tuy nhiên hầu hết người ca và người nghe đều không rõ Võ Đông Sơ là ai. Võ Đông Sơ xuất hiện trong cuốn “lịch sử tiểu thuyết” có tên Giọt máu chung tình xuất bản tại Sài Gòn từ năm 1926.
  • Vua vọng cổ và những tác phẩm để đời: Đò ngang một chuyến mặc tình nắng mưa

    Ông lão chèo đò của Viễn Châu khiến người ta nể phục vì vẻ thư thái, xem sự đời như bèo trôi nước chảy: “Hò ơ... Nước giữa dòng có khi trong khi đục. Người ở đời có lúc nhục lúc vinh. Gẫm ai vô sự như mình. Đò ngang một chuyến... hò ơ... đò ngang một chuyến mặc tình nắng mưa..."
  • Vua vọng cổ và những tác phẩm để đời: Chiếu này tôi chẳng bán đâu...

    “Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kinh Ngã Bảy. Sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra... chào”. Nhiều thế hệ người nghe Tình anh bán chiếu vẫn hay tự hỏi không biết anh chàng bán chiếu ôm mối tình tuyệt vọng kia có thật hay không. Hồi soạn giả Viễn Châu còn sống, có lần ngồi uống cà phê với ông, tôi cũng hỏi ông câu này. Ông gật đầu: “Có chớ”.
 1 2 3 >  Last ›