Đờn ca tài tử - Cải lương

  • Nhớ gánh cải lương xưa

    Nhớ những ngày còn nhỏ, hồi ở cái huyện lỵ xa xăm tuốt vùng sâu vùng xa, mỗi lần có gánh cải lương về là hầu như dân cả huyện nôn nao tới coi. Nào đi bộ, nào chèo ghe. Coi tới vãn hát, khuya lơ khuya lắc, cười vui lội bộ hoặc chèo ghe về. Vừa đi, vừa chèo ghe vừa bàn tán om sòm cốt tuồng.
  • Quy điều Thầy dạy

    Điều chót hết mười ghi trăm nhớ, Phật Pháp Tăng con chớ quên ơn. Công lao trời biển của mẹ cha: Dẫu ta đi trọn kiếp người/ Vẫn không đi hết những lời mẹ ru/ Ầu ơ… tháng bảy vào thu/ Nhành hoa trên áo nguyện tu đáp đền… Đây những lời khuôn vàng thước ngọc, con lắng nghe để ghi tạc vào lòng: Con ơi nơi chốn trần hồng/ Mấy ai nghĩ đến tấm lòng thanh cao.
  • Nhớ con miền viễn xứ

    Này cha ơi, này cha có biết/ Nỗi nhớ thương cha, tháng ngày ấp ôm từ lâu/ Tiếng thoi đưa cùng ngày tháng nhớ cha thêm oặn lòng/ Dù xa nhau nhưng cõi lòng nhớ thương/ Tình mẹ cha vấn vương/ Con bây giờ cách biệt ngàn phương.../ Ráng chiều ánh sáng đầy vơi/ Nhớ lời cha dặn con ơi ghi lòng/ Dầu ta xuôi ngược bụi hồng/ Sống đời đạo đức giữ lòng thanh cao...
  • Trở lại Thất Sơn

    Xong việc thế ta trở lại Thất Sơn mầu nhiệm/ Ngắm hoa xưa âu yếm từng giờ/ Lướt con thuyền sang đến bến mơ/ Trời bãng lãng khói lam chiều yên ả/ Gió đưa trăng, cho lòng ta say đắm say/ Bấy lâu đợi chờ áng mây lững lờ/ Trôi đi thương nhớ, nhớ Thất Sơn/ Thủy chung giữ vẹn với lòng sắc son mến yêu/ Trời chiều buông rơi/ Buông đi nỗi muộn phiền/ Những mong cánh nhạn lưng trời dừng chân nơi Cấm Sơn.
  • Nhớ quê nghèo

    Quê hương tôi chỉ là một làng nhỏ ven sông chiếc cầu tre lắc lẻo, mái lá đơn sơ nhưng nặng nghĩa ân tình… Bôn ba nơi đâu bằng chốn quê mình. Có ruộng lúa xanh có hàng tre ru mình trong gió sớm, có tiếng chuông chùa có dáng mẹ thân yêu. Xa quê rồi con buồn biết bao nhiêu, nhớ cánh đồng chiều thơm mùi rạ mới. Cha đi làm xa cho xóm buồn diệu vợi, cho mấy giàn bầu ngóng đợi ở bờ ao…
  • Tâm sự lão đưa đò

    Hò… ơ…/ Bắc Cần Thơ chia đôi bờ sông Cửu/ Bến Ninh Kiều tản mạn lục bình trôi/ Chiếc thuyền nan thanh thản lão nhân ngồi/ Nhìn mây nước, hò… ơ… nhìn mây nước bỗng bồi hồi xót xa. Sóng gợn trường giang Cửu Long sầu trăm nẻo, bến nước cô liêu chờ đợi lão đưa… đò… Văng vẳng bên tai vọng lại tiếng ai hò.
  • Người con viễn xứ

    Con trở lại đây dưới mái chùa xưa/ Rặng liễu đôi hàng theo gió đu đưa/ Vẳng nghe lời ai khấn nguyện/ Rì rào xen lẫn tiếng mưa…/ Chùa cũ chiều nay mình tôi trở lại/ Bóng thầy biền biệt nơi đâu?/ Mấy năm bể hóa nương dâu/ Vắng thầy vạn cổ… thiên sầu…
  • Mơ gặp Thầy

    Thầy ơi! Con là đứa trẻ thơ giữa dòng đời đã gây bao nghiệp quả. Nay gặp thầy đây con xin dập đầu sám hối. Nhờ Tam Bảo oai quang nhỏ đức từ bi tha thứ cho con nhẹ bớt đi bao tội lỗi sai… lầm… Đời con quá khổ đau trong vạn nẻo thăng trầm… Biết bao năm với cuộc đời trôi nổi, lăn lóc giữa dòng đời để đoạt lợi thâu danh.
  • Có bao nhiêu điệu lý, bài bản cải lương?

    Nhạc truyền thống của ta nói chung và nhạc Tài tử Cải lương nói riêng được lãnh hội bằng trí nhớ và được truyền đạt, bảo tồn qua nhiều thế hệ bằng giọng người/trí nhớ mà không cần văn tự để ghi chép. Tuy vậy lúc đầu còn ít bài bản còn có thể nhớ, ngày nay đã hơn trăm bản không ai nhớ hết được, nếu không ghi chép lại thì dễ bị thất lạc, rất uổng.
  • Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi…

    Soạn giả Viễn Châu có một bài vọng cổ mà hầu như người miền Nam nào cũng biết, bài Võ Đông Sơ: “Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi. Đường dài mịt mùng em không đến nơi...”. Tuy nhiên hầu hết người ca và người nghe đều không rõ Võ Đông Sơ là ai. Võ Đông Sơ xuất hiện trong cuốn “lịch sử tiểu thuyết” có tên Giọt máu chung tình xuất bản tại Sài Gòn từ năm 1926.
  • Từ Hoa sứ nhà nàng đến nhạc Gò Công

    Tôi về biển Tân Thành (Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang), trong luồng gió chướng mát lạnh. Bãi nghêu mênh mang, dòng người tấp nập đi ra biển. Văng vẳng bên quán cóc ven đường là khúc nhạc Gò Công - Chuyện tình hoa muống biển. Thời cực thịnh, nhạc Gò Công được mở khắp nơi. Địa danh Gò Công nhờ vậy trở nên nổi tiếng, được mọi người biết đến.
  • Nghệ thuật đờn ca tài tử trong đời sống tinh thần của người dân Cà Mau

    Phảng phất đâu đó trên con người Cà Mau vẫn là tố chất hào hoa pha lẫn sự năng động, nhanh nhạy và với hệ thống các thiết chế văn hóa như: đình, chùa và những loại hình nghệ thuật dân gian đặc sắc. Trong đó nổi bật là loại hình Đờn ca tài tử, một sắc thái đặc trưng trong mạch văn hóa Nam bộ nói chung.
 < 1 2 3 4 >  Last ›