Văn thơ » Văn học

  • Khói lam chiều vươn chái bếp

    Ở thôn quê, những buổi chiều thưa thớt nắng là lúc nhà nhà nấu cơm, đó là lúc chái bếp sau nhà họ tỏa những làn khói màu lam vẩn vơ trong gió như quyến luyến mái ấm gia đình. Ai đi xa cũng không thể nào quên được hình ảnh thân thương ấy.
  • Đôi tay của Má

    Gió chiều thoảng mùi rơm khô, đẫm vị phù sa ngai ngái đưa tôi về thăm nhà. Cánh đồng làng trơ gốc rạ, đất ngửa mặt hứng sương đêm đòi con nước. Những mái lá nhấp nhô trong khói chiều bảng lảng, nhẹ tênh. Chạng vạng, mé sông con nước trườn mơn bờ bãi. Phía ấy, mẹ tôi giờ này ngồi đan thảm lác trước hàng ba hay bận bịu với buổi cơm chiều?
  • Chào tháng Năm!

    Tháng Năm chợt ùa về cùng những cơn mưa rào xối xả, cuốn trôi những bụi trần còn vương trên vai áo. Tháng Năm mưa trắng ngang trời, ào ào kể chuyện vui cho những người lính trẻ xa nhà, cho những cô thiếu nữ đạp xe khi phố tan tầm. Tháng Năm thật lạ kỳ, đến bất chợt nhưng cũng không đột ngột, nó đến nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm lòng người xao xuyến, tan chảy cùng những cơn mưa.
  • Hương tóc thời gian

    Dù năm tháng có trôi đi, nhưng vẫn vẹn nguyên trong tôi ký ức ngày thơ ấu. Nơi có hình bóng má duyên dáng trong chiếc áo bà ba, vành nón lá che nghiêng và mái tóc dài suôn mượt. Làn tóc ấy đã chảy vào hồn tôi thứ hương thơm dịu dàng còn mãi với thời gian.
  • Cánh đồng mùa hạn

    Cái nắng của mùa này không còn dịu dàng như những ngày trước tết, mà gắt gỏng, thiêu đốt hơn. Cánh đồng quê tôi mùa này đã cạn nước, đất khô nứt nẻ, lưa thưa những đám rạ gầy nhom, khô khốc đứng trơ trọi giữa đồng. Mỗi lần về thăm quê, cảnh vật không khỏi khiến lòng buồn hoang hoải, nhưng cũng sâu trong cảm xúc kia, ta lại có thể góp nhặt những kỷ niệm ấu thơ một thời bên đồng quê yêu dấu.
  • Tính cách Nam bộ trong truyện dân gian

    Quá trình lao động, cải tạo thiên nhiên của những lưu dân người Việt và các tộc người cùng chung sống đã làm nên vùng đất Nam bộ. Mảnh đất này cũng góp phần tạo nên tính cách con người nơi đây. Thiên nhiên thoáng rộng, bao la khiến người ta dễ dàng trút mọi ưu phiền, rồi truyền đời qua những câu chuyện dân gian.
  • Nhớ thương sắc tím bằng lăng

    Khi tiếng ve thổn thức, râm ran cũng là lúc những cánh bằng lăng bắt đầu khoe sắc. Với nhiều người, hoa bằng lăng là hiện thân của sự thủy chung, chờ đợi. Bởi thế, lúc ánh nắng hè nhuộm vàng từng con phố, người ta lại nhớ đến sắc tím bằng lăng.
  • Cúi xuống là đất

    Nghe mấy chữ, “người đi đâu xa…” tôi biết cậu đang nhắc tới đứa con gái lưu lạc bìa trời. Một thâm tình mà trong cơn giận hờn ông đã từng vung tay phung phí. Ông già nhớ chị, nhưng vì tự ái, vì gốc cột không chịu lành lặn lại, để xóa đi một lời thề. Bỗng dưng tôi thấy cậu già hơn cái tuổi bảy lăm. Già nua bởi bất lực và nuối tiếc.
  • Thương lắm những cây Gòn

    Cây Gòn đã trở thành hình ảnh thân thuộc của người dân miền Tây Nam Bộ. Gòn hiện diện trong đời sống hằng ngày. Có lẽ vì thế mà cây Gòn còn được dùng để đặt tên cho những quán ăn vùng quê như: quán Cây Gòn, quán Hàng Gòn… Cảm ơn cây Gòn đã dành tặng cho tôi những ký ức tuổi thơ tươi đẹp và những bài học ân tình sâu đậm. Thương lắm! Những cây Gòn…
  • Tháng 4 - mùa hoa vàng... thương nhớ

    Và rồi một mùa hè nữa lại đến. Mùa day dứt nức nở tiếng ve sầu. Chứa chan màu xác phượng đỏ thắm. Nhưng làm sao quên cái sắc màu vàng tươi của loài hoa bò cạp vàng sáng cả một góc đường đi về. Nơi ấy ngày xưa và nơi ấy bây giờ vẫn lung linh một miền nhớ…
  • Rằm tháng Giêng

    Xưa và nay. Vẫn vẹn nguyên một vầng trăng tháng Giêng như thế, tròn và trong sáng giữa trời xuân. Thế thôi cũng đủ để lòng người ta cảm tạ trời đất ban cho mặt trời còn tặng cả vầng trăng. Đó chính là vầng trăng tỏa sáng cái tết trăng tròn đầu tiên khởi sự cho một năm: rằm tháng Giêng.
  • Nhớ ngày "Ông Táo về trời"

    Thờ cúng ông Táo là một tập tục tín ngưỡng phổ biến đối với gia đình người Việt. Việc cúng thờ thường nhật có thể nhớ hoặc quên nhưng ngày tiễn ông Táo 23 tháng Chạp hàng năm hầu như ai cũng nhớ. Đây cũng là “điểm mốc” nhận biết ngày Tết đã thật sự đến. Bởi, từ ngày “ông Táo về trời” trở đi, nhà nhà đều nô nức đi mua sắm, dọn dẹp, trang hoàng, chuẩn bị mọi thứ trong không khí khẩn trương, tất bật hơn.
 < 1 2 3 4 >  Last ›