Văn thơ » Văn học

  • Vu lan nhớ Mẹ

    Mùa thu hiền dịu và thân thương lại trở về với muôn loài cỏ cây vạn vật, mùa thu hắt hiu gợi cho hồn thi nhân nguồn cảm hứng dạt dào bởi những chiếc lá úa vàng rơi, mặt nước hồ thu trong veo, yên bình dễ phản chiếu một bầu trời ảm đạm. Nhưng đối với người con Phật, thì mùa thu là mùa Vu Lan, là mùa báo hiếu.
  • Nồng nàn hương thị

    Mùa thu, giữa bạt ngàn hoa trái đang vào mùa, mùi thơm thị chín ngọt ngào và quyến rũ góp thêm hương sắc độc đáo không thể lẫn lộn cho vùng Bảy Núi. Trái thị là món quà quê giản dị và ý nghĩa, có người dùng để ăn nhưng cũng có người chỉ nâng niu, ngửi, ngắm như bà lão trong câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà ai lớn lên cũng từng ít nhất một lần được nghe.
  • Đi qua những mùa mưa ngâu thương nhớ

    Và hôm nay lặng yên một khoảng, giật mình khi nghe tiếng mưa rơi thì thào “Mùa mưa ngâu đang về rồi đấy, vẫn nặng trĩu vậy những nỗi niềm”, những con đường đầy nắng mà không gay gắt chói chang, tự thấy lòng mình cũng đang chuyển mùa. Vậy là lại sắp đi qua những mùa mưa ngâu thương nhớ!
  • Mùa Vu Lan đang về...

    Khi những cơn mưa ngâu tháng Bảy bất chợt làm xao động cả bầu trời mùa hạ, khiến cho lòng người bỗng chùng lại và chợt nhận ra thời khắc mùa Vu Lan lại về, đan xen vào dòng đời những bâng khuâng, vương vấn cùng dòng xúc cảm mông lung như thực, như mơ...
  • Nhớ mùa lộc vừng nở hoa

    Tuổi thơ tôi trải dài theo những nhánh sông quê, trải dài theo những cây lộc vừng mọc hoang bên triền đê lộng gió, thời đó tôi chẳng biết cây lộc vừng có tên đẹp thế. Tụi nhỏ xóm tôi vẫn gọi cái tên thân quen là cây Chiếc. Tôi vẫn tự hỏi tại sao loại cây mọc hoang mà có hoa đẹp kiêu kỳ đến vậy, cánh hoa trắng tinh khôi, nở thành chùm.
  • Hoài niệm bông súng tuổi thơ

    Tháng Tám, tháng Chín Âm lịch, mưa như trút, liên miên từ ngày này sang ngày khác, nước ở đồng dâng lên cao, ngập hết bờ trắng xóa, những con kênh, con mương cũng không thấy bờ kè đâu hết, trước nhà tôi cả cánh đồng mênh mông nước là nước. Cạnh cánh đồng có một đầm bông súng mọc rất nhiều. Nước càng nhiều, bông súng càng mọc lên tua tủa, thân mập mạp, lá cũng to hơn mọi khi.
  • Cánh đồng xanh mây trời

    Người ở cánh đồng không nhớ rõ mặt mũi người đàn ông vẫn thường đi đò dọc đến quãng sông này, đứng lặng lẽ một chút rồi đi. Chuân bị bỏ quên trong cơn hỏa hoạn, đã gắng sức trườn người xuống sông rồi hụp lên chìm xuống giữa làn nước. Để rồi chục năm sau, người đàn ông đi đò dọc chợt thấy người thương bó gối ngồi khóc bên bến sông xưa…
  • Thân thương cây còng quê nhà

    Tại bến xe thị trấn quê tôi có một cây còng. Không biết nó được trồng từ bao giờ mà to lớn dữ lắm. Gốc còng chừng ba người vòng tay ôm mới xuể. Tán còng luôn luôn xanh có hình mâm xôi hay hình dù. Với bọn trẻ chúng tôi, trong bóng mát tán còng, ngoài tận hưởng cái mát thiên nhiên ban tặng, còn là nơi chơi đá cầu, nhảy cò cò, thảy đáo, bắn cu li…
  • Đường về quê Mẹ

    Trong cuộc sống, có hàng trăm con đường với mỗi người. Có con đường đưa ta lên non cao, có con đường đưa ta xuôi về biển rộng. Có con đường dẫn ta qua những miền đất mới với bao điều thú vị, lại có con đường đưa ta về những miền quê thân thuộc. Nhưng dường như không có con đường nào thân thương và cho ta nhiều cảm xúc bằng đường về quê mẹ.
  • Hè về quê thả diều, bắt dế

    Đầu hè, cơn mưa bất chợt đổ ào xuống rồi nhanh chóng tạnh, mang theo không khí mát mẻ và oi nồng hơi đất đột ngột bốc lên. Lũ trẻ con sống ở miệt quê rất khoái chí và thích thú vì đó là mùa của thả diều, bắt dế. Khi chiều vừa tắt nắng, lũ trẻ cầm con diều giấy xếp từ tập học trò chạy khắp ruộng đồng khô cứng sau mùa thu hoạch lúa, lòng mừng rơn khi cánh diều từ từ cất cánh lên theo ngọn gió.
  • Khói lam chiều vươn chái bếp

    Ở thôn quê, những buổi chiều thưa thớt nắng là lúc nhà nhà nấu cơm, đó là lúc chái bếp sau nhà họ tỏa những làn khói màu lam vẩn vơ trong gió như quyến luyến mái ấm gia đình. Ai đi xa cũng không thể nào quên được hình ảnh thân thương ấy.
  • Đôi tay của Má

    Gió chiều thoảng mùi rơm khô, đẫm vị phù sa ngai ngái đưa tôi về thăm nhà. Cánh đồng làng trơ gốc rạ, đất ngửa mặt hứng sương đêm đòi con nước. Những mái lá nhấp nhô trong khói chiều bảng lảng, nhẹ tênh. Chạng vạng, mé sông con nước trườn mơn bờ bãi. Phía ấy, mẹ tôi giờ này ngồi đan thảm lác trước hàng ba hay bận bịu với buổi cơm chiều?
 1 2 3 >  Last ›