Văn thơ » Văn học

  • Ngủ ngoan nhé - tháng 12

    Khép lại tháng 12, khép lại những buồn vui của năm cũ, những kế hoạch và dự định còn dở dang. Năm mới đến ta hy vọng vào những giấc mơ của cuộc đời mình trong một hành trình mới với nắng ấm bình yên và đất trời. Chào nhé, những giọt nước mắt, những niềm vui như vỡ òa và những hạnh phúc mong manh ngỡ như chưa bao giờ chạm tới... Ngủ ngoan nhé - tháng 12!
  • Đồng dao ngọt ngào nuôi lớn tuổi thơ tôi

    Tôi yêu dòng sông quê nhuộm màu xanh cây trái và hát câu hát đồng dao nghêu ngao trên ruộng đồng mênh mông một màu xanh ngan ngát. Thời gian cứ mãi trôi, cái thời bé bỏng với những câu đồng dao ngọt lịm như dòng sữa mẹ đã chỉ còn trong trí nhớ.
  • Nhớ bến sông quê

    Trên mỗi dòng sông, dù bên lở hay bên bồi cũng đầy ắp kỷ niệm và chảy tràn trong ký ức của mỗi người chúng ta. Không biết tự bao giờ, người miền Tây đã thấy dòng sông lượn quanh trước cửa. Những dòng sông con rạch cứ nối tiếp nhau, chở phù sa vun đắp cho ruộng vườn, xóm làng như dòng sữa mẹ thân thương.
  • Gió bấc về

    Mấy hôm nay, người lớn thì uể oải mở mắt, nằm lim dim tận hưởng ấm áp của chiếc mền đến khi buộc phải ngồi dậy sửa soạn cho ngày mới. Đám trẻ cũng vậy, gọi như gọi đò, chúng mới vùng vằng thức dậy. Trước khi ra khỏi nhà, thấy thiếu thiếu gì đó, bèn quay vào trong, tìm chiếc áo dày mặc lên, hít một hơi thật sâu rồi mới đủ can đảm đón cơn lạnh ngoài trời. Và chắc chắn, sẽ có người thốt lên: gió bấc đã về!
  • Cây trứng cá tuổi ấu thơ

    Không biết cây trứng cá có mặt ở nước ta từ khi nào. Nhưng theo má tôi kể, hồi nhỏ bà lên một thành phố lớn và thấy cây này ở đầu hẻm vào nhà người bà con. Về sau, loại cây này được trồng ngày càng nhiều ở quê tôi. Cây trứng cá mau lớn nên rất được người ta ưa trồng lấy bóng mát. Che mái hiên hàng ba nhà, bên hông nhà, sau chái bếp.
  • Dòng sông quê hương

    Ở đồng bằng sông Cửu Long, hầu như nơi nào cũng có một dòng sông, một con rạch, thậm chí một con kinh chảy ngang qua. Quê tôi có một dòng sông, là nhánh nhỏ của đại giang sông Hậu xa tít hàng chục cây số. Dòng sông tuy nhỏ nhưng đã tạo cho tôi nhiều kỷ niệm thân thương không thể phai mờ trong ký ức.
  • Thương nhớ đồng quê

    Ai cũng có một nơi để nhớ về, đó là quê hương. Quê hương là nơi chốn rau cắt rốn, là nơi lưu giữ những kỷ niệm thời thơ bé, là thời của những ngày thiếu ăn nhưng niềm vui ký ức cứ ngập tràn những tiếng cười giòn tan. Quê hương ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người đâu chỉ bằng những sự vật hiện hữu mà còn là những mùi hương len lỏi, mùi vị quyện vào hình ảnh tạo nên sự khác biệt, đặc trưng của mỗi vùng quê.
  • Nhớ Cà Mau

    Cứ mỗi lần nghe câu hát thân quen “nghe nói Cà Mau xa lắm, ở cuối cùng bản đồ Việt Nam…”, lòng tôi lại dâng lên biết bao niềm cảm xúc khó tả. Nhớ nhà, nhớ quê, ôi ruột thắt lòng đau, càng yêu thêm quê hương biết chừng nào. Quê tôi đó, Cà Mau, mảnh đất cuối trời với rừng vàng biển bạc, đồng lúa bao la, cánh cò bay lả chập chờn, vườn cây sai trĩu quả.
  • Mùa gió chướng

    Mùa gió chướng mang đến bao niềm vui cho nhịp sống miền quê. Đi xa nhớ nhà là nhớ một mùa gió lý thú giữa đất trời Nam bộ, nhớ cánh đồng lúa xanh non mát dịu sớm sương lãng đãng, nhớ đêm gió hun hút thổi mang hơi lạnh của biển, của sông mà thương bếp lửa hồng của mẹ, nơi ấy có những nỗi buồn bé nhỏ của tôi cũng tan trong thoảng gió lành…
  • Vu lan nhớ Mẹ

    Mùa thu hiền dịu và thân thương lại trở về với muôn loài cỏ cây vạn vật, mùa thu hắt hiu gợi cho hồn thi nhân nguồn cảm hứng dạt dào bởi những chiếc lá úa vàng rơi, mặt nước hồ thu trong veo, yên bình dễ phản chiếu một bầu trời ảm đạm. Nhưng đối với người con Phật, thì mùa thu là mùa Vu Lan, là mùa báo hiếu.
  • Nồng nàn hương thị

    Mùa thu, giữa bạt ngàn hoa trái đang vào mùa, mùi thơm thị chín ngọt ngào và quyến rũ góp thêm hương sắc độc đáo không thể lẫn lộn cho vùng Bảy Núi. Trái thị là món quà quê giản dị và ý nghĩa, có người dùng để ăn nhưng cũng có người chỉ nâng niu, ngửi, ngắm như bà lão trong câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà ai lớn lên cũng từng ít nhất một lần được nghe.
  • Đi qua những mùa mưa ngâu thương nhớ

    Và hôm nay lặng yên một khoảng, giật mình khi nghe tiếng mưa rơi thì thào “Mùa mưa ngâu đang về rồi đấy, vẫn nặng trĩu vậy những nỗi niềm”, những con đường đầy nắng mà không gay gắt chói chang, tự thấy lòng mình cũng đang chuyển mùa. Vậy là lại sắp đi qua những mùa mưa ngâu thương nhớ!
 1 2 3 >  Last ›