Văn thơ

  • Cánh đồng mùa hạn

    Cái nắng của mùa này không còn dịu dàng như những ngày trước tết, mà gắt gỏng, thiêu đốt hơn. Cánh đồng quê tôi mùa này đã cạn nước, đất khô nứt nẻ, lưa thưa những đám rạ gầy nhom, khô khốc đứng trơ trọi giữa đồng. Mỗi lần về thăm quê, cảnh vật không khỏi khiến lòng buồn hoang hoải, nhưng cũng sâu trong cảm xúc kia, ta lại có thể góp nhặt những kỷ niệm ấu thơ một thời bên đồng quê yêu dấu.
  • Tính cách Nam bộ trong truyện dân gian

    Quá trình lao động, cải tạo thiên nhiên của những lưu dân người Việt và các tộc người cùng chung sống đã làm nên vùng đất Nam bộ. Mảnh đất này cũng góp phần tạo nên tính cách con người nơi đây. Thiên nhiên thoáng rộng, bao la khiến người ta dễ dàng trút mọi ưu phiền, rồi truyền đời qua những câu chuyện dân gian.
  • Nhớ thương sắc tím bằng lăng

    Khi tiếng ve thổn thức, râm ran cũng là lúc những cánh bằng lăng bắt đầu khoe sắc. Với nhiều người, hoa bằng lăng là hiện thân của sự thủy chung, chờ đợi. Bởi thế, lúc ánh nắng hè nhuộm vàng từng con phố, người ta lại nhớ đến sắc tím bằng lăng.
  • Cúi xuống là đất

    Nghe mấy chữ, “người đi đâu xa…” tôi biết cậu đang nhắc tới đứa con gái lưu lạc bìa trời. Một thâm tình mà trong cơn giận hờn ông đã từng vung tay phung phí. Ông già nhớ chị, nhưng vì tự ái, vì gốc cột không chịu lành lặn lại, để xóa đi một lời thề. Bỗng dưng tôi thấy cậu già hơn cái tuổi bảy lăm. Già nua bởi bất lực và nuối tiếc.
  • Thương lắm những cây Gòn

    Cây Gòn đã trở thành hình ảnh thân thuộc của người dân miền Tây Nam Bộ. Gòn hiện diện trong đời sống hằng ngày. Có lẽ vì thế mà cây Gòn còn được dùng để đặt tên cho những quán ăn vùng quê như: quán Cây Gòn, quán Hàng Gòn… Cảm ơn cây Gòn đã dành tặng cho tôi những ký ức tuổi thơ tươi đẹp và những bài học ân tình sâu đậm. Thương lắm! Những cây Gòn…
  • Tháng 4 - mùa hoa vàng... thương nhớ

    Và rồi một mùa hè nữa lại đến. Mùa day dứt nức nở tiếng ve sầu. Chứa chan màu xác phượng đỏ thắm. Nhưng làm sao quên cái sắc màu vàng tươi của loài hoa bò cạp vàng sáng cả một góc đường đi về. Nơi ấy ngày xưa và nơi ấy bây giờ vẫn lung linh một miền nhớ…
  • Rằm tháng Giêng

    Xưa và nay. Vẫn vẹn nguyên một vầng trăng tháng Giêng như thế, tròn và trong sáng giữa trời xuân. Thế thôi cũng đủ để lòng người ta cảm tạ trời đất ban cho mặt trời còn tặng cả vầng trăng. Đó chính là vầng trăng tỏa sáng cái tết trăng tròn đầu tiên khởi sự cho một năm: rằm tháng Giêng.
  • Nhớ ngày "Ông Táo về trời"

    Thờ cúng ông Táo là một tập tục tín ngưỡng phổ biến đối với gia đình người Việt. Việc cúng thờ thường nhật có thể nhớ hoặc quên nhưng ngày tiễn ông Táo 23 tháng Chạp hàng năm hầu như ai cũng nhớ. Đây cũng là “điểm mốc” nhận biết ngày Tết đã thật sự đến. Bởi, từ ngày “ông Táo về trời” trở đi, nhà nhà đều nô nức đi mua sắm, dọn dẹp, trang hoàng, chuẩn bị mọi thứ trong không khí khẩn trương, tất bật hơn.
  • Nao nao gió chướng

    Năm nay không nhuần, thời gian trôi nhanh về cuối, những đợt gió chướng cũng đến sớm như Tết vậy. Đón ngọn gió bất ngờ lúc mở cửa nhà buổi sáng, mới giật mình Tết sắp tới rồi mà không hề hay biết, rồi nhắm mắt, hít hà, tưởng đến mùi kiệu chua, khô mứt... Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lách vào từng nhà.
  • Chào mùa Xuân mới

    Chào đón năm mới! Nắng Xuân đã về, ấm áp trên từng con phố. Xuân thắp nồng mơ ước trong muôn triệu con tim. Thành phố vươn vai đón Xuân tràn trề sức trẻ. Những chồi lộc biếc thi nhau bừng khoe sức sống tươi mới. Đâu đây tiếng nhạc lảnh lót của từng đàn chim ríu rít đón chào nắng ấm.
  • Tháng Chạp về

    Tháng Chạp, đó là tháng cuối cùng của một năm Âm lịch, người ta không gọi đó là tháng mười hai mà thay bằng cái tên quá đỗi thân thương. Một tháng gợi bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu lo toan, bao nhiêu cố gắng của cả một năm dài. Vậy nên, muốn gọi tên tháng Chạp đừng trôi. Muốn gọi tên tháng Chạp chầm chậm thôi.
  • Mùa gió chướng

    Gió chướng thổi là báo hiệu trời đã bước sang mùa đông. Những cơn mưa cũng thưa dần. Trong màu nắng của mùa đông vẫn luôn có chút se se lạnh theo bám trên vai. Hồi nhỏ có lần nghe mẹ tôi nói, gió chướng mùa đông trời se lạnh, mấy người già luôn thấy khó chịu trong người, chứ tụi con nít thì lại mau lớn.
 < 1 2 3 4 5 >  Last ›